Pages

Tuesday, June 8, 2010

Bình thường. Đất nước tôi

Vũ đông Hà

Đất nước tôi cần
những thiếu nữ kiên cường trước bầy súc vật
những chiếc áo đen không trốn nhủi giữa dòng tu
những tỉnh thức cuối đời biết nhìn lại
những con người
bước thấy sự thật
để biết mình có đôi chân *
  

Đất nước tôi cũng cần
những con người ban ngày còng cúi trước công an
đêm khoắc khuya trốn vợ
lẩy bẩy thả vội tờ rơi gốc cây trường đại học
tuyên ngôn nhân quyền
kể cả quyền lén lút

Đất nước tôi cũng cần
những con người biết mai sáng sẽ bị cướp mất tự do
vẫn còn nấn ná viết tuyên ngôn
đòi tự do cả nước
những người đã quay lưng trước những kì vọng của tòa-án-đời
không phải vì áp lực nòng súng
mà vì mẹ già lưng còng chữ s nhỏ
và cuộc chơi không dừng lại ở ngày này

Đất nước tôi cũng cần
những con người viết bản tự thú xin khoan hồng tội lỗi
tội: bào chữa cho những con người bất khuất trước vành móng ngựa rừng
lỗi: viết tân hiến pháp
tội: đi học đấu tranh bất-bạo-động của bọn-khủng-bố
lỗi: yêu nước nhưng không yêu xã hội chủ nghĩa
tội: dám làm điều nghĩ
ra rồi. làm tiếp
tính sau

Đất nước tôi cũng cần
những chính trị gia sa lông thảo con đuờng dân chủ
hơn say mê hồi ký tự nâng bi
những xcàphê lén chủ bàn đại sự ngông
hơn là ai hỏi Lê Thị Công Nhân, chị là ai ? ủa con nào vậy
những chiến sĩ một lần yếu đuối sau song sắt
hơn là anh hùng suốt đời hảo hớn giữa rượu bia
những thi sĩ vỉa hè làm thơ-dâm-chưởi-đảng
hơn là những tháp ngà làm thơ-đảng-thủ-dâm
cả triệu người tầm thường nhập cuộc phi thường
hơn là một minh quân, triệu khán-giả-quan-toà

Đất nước tôi
cần
mở rộng vòng tay ôm ấp
những bình thường đang làm chuyện phi thường
cho nhiều triệu bất bình thường khác
được sống bình thường

(* thơ Bùi Chát - Bài thơ một vần)
http://vudongha.multiply.com/journal/item/20

No comments:

Post a Comment